Chú thích: Đời như tối sầm lại khi biết mình bị bệnh vô phương cứu chữa, may mắn thay vẫn còn một nguồn sáng cho một hy vọng sau cùng. Bạn có thể thăm làng Rạch kiến tỉnh Bình Dương. Đi theo TL15, đến TL 744 quẹo phải chừng 4 km, bên tay phải là làng Rạch kiến

ung thư cổ tử cung

Chú thích: Cô mặc áo màu xanh bị bệnh ung thư tử cung gần chết, BV trả về. Sau đó cô ăn gạo lức muối mè và sống lại. Vốn cô không biết chữ, khi sống  lại cô đã cố gắng học biết chữ và làm bài thơ để tặng cho đời.

Nhiều người bị ung thư ở làng Rạch Kiến, tỉnh Bình Dương đã đọc bài thơ như sau:

Ai ăn gạo lức muối mè,

Ăn rồi hết bệnh như trời sáng trong.

Nhớ là gạo lức muối mè thân ta.

Cho ta sức khỏe vươn lên,

Tình thương đạm bạc củ rau ngọt ngào.

Hạt mè đen võ trắng lòng

Tuy lòng nhỏ bé nuôi người dưỡng sinh

Như ta hiểu ý những lời (Tiên sinh Ohsawa)

Vì đời đau bệnh ta thời ăn theo

Ăn rồi hết bệnh thì đời sống vui

Thiên đàng ở tại thân ta

Để thêm đau bệnh ta xa thiên đường

Ráng ăn cho hết một đời bệnh đau.

Khi nghe cô đọc và trò chuyện, người viết cảm động và tặng lại một bài thơ cho các bệnh nhân ở là Rạch Kiến Bình Dương như sau:

Chú thích: Cách chế biến bánh hủ tiếu bằng gạo lức, dùng để ăn cho bớt ngán

Chú thích: Khách được mời dùng cơm gạo lức và các món chế biến khi thăm làng Rạch kiến

Bởi đời vướng bệnh hẫm hiu,

Hết tiền hết bạc đời tiêu chẳng còn.

Thân tàn tâm loạn héo hon,

Đêm ngày rên siết ngọt ngon chẳng màng.

Tìm thầy chạy thuốc vòng quanh,

Sau cùng rốt lại Sawa (Tiên Sinh Ohsawa) cứu mình.

Gạo lức muối mè lặng thinh,

Ai bàn ai bác im lìm cứ ăn.

Tiên sinh nghiên cứu thành văn,

Vừa ăn vừa học tâm thành bệnh an.

Trãi qua ngày tháng vững vàng,

Thật rằng bệnh hết đời sang sáng ngời.

Tinh thần u uất dần vơi,

Thân dùng ít thuốc  trong vườn cùng vui.

Thần dược, Thiên thực ai ơi,

Trong vườn có thuốc gần người thiệt hay.

Tác giả: Lương y Dương Phú Cường – Phòng Khám Đông Y Tâm Lĩnh


Có thể bạn quan tâm